em chua nghe thong tin gi ca, tren tv cung chua co dang tin gi ca. em chac la em ko bi cam vi em bi viem xoan mui no lau lau no hanh nhu vay thoi ah ^^. anh ko duoc nghi he cung tot vi bay gio cung ko phai la thoi giang tot lam de di choi vi dang co dich benh do
TT- - TT- Cha đến từ Trung Quốc, bán hàng cho tiệm chạp phô. Mẹ người Sóc Trăng, làm “ôsin” cho tiệm vải người Chà. Hai người cùng chọn Trà Vinh sinh sống đầu năm 1940. Ngày qua ngày mối tình Trung - Việt đơm hoa. Cha mẹ thuê chái bếp của nhà nọ xây tổ ấm. Gần mười năm lăn lộn chợ đời, cha mẹ sang được căn phố mặt tiền, mở một hiệu buôn...
ADVERTISEMENT
Căn phố một trệt một lầu, lợp ngói âm dương. Cửa cái là tám miếng ván rời, phía trên có miếng ván bắc ngang, đục trang trí hình những chú chim sẻ đậu trên nhành cây, giữa là bốn số 1936, chắc là năm xây dựng. Mười một anh em tôi đã ra đời trong căn nhà đó.
Cha dựng thêm cái gác trên lầu hai, nơi bọn nhỏ thường chơi trốn tìm, chạy giỡn rần rần, còn mấy anh chị thì đôi lúc cãi vã nhau om sòm... Cái vách tường thành nơi “trút bầu tâm sự” ghi chi chít từ lời thơ, bản nhạc đến trách móc, giận hờn... Bọn nhóc cũng tô vẽ thêm bằng những tấm hình nghệ sĩ cải lương lấy từ những gói kẹo me, kỷ niệm chất chứa thêm từ đó.
Năm 1968, chị Hai lấy chồng Sài Gòn. Bên chồng suy sụp. Chị một nách hai con trở về nhà xưa. Người đi làm ăn, đi học, trốn lính... rồi cũng lần lượt quay lại nhà. Thuở ấy tôi còn nhỏ chưa biết nhiều. Cứ thấy ai trở lại là vui lắm... Những năm đầu giải phóng việc buôn bán đình trệ, khó khăn. Tôi bắt đầu nhận ra nét lo lắng trên khuôn mặt cha. Căn nhà cũng buồn rầu rơi từng mảng vôi giòn vụn.
Biến cố xảy ra, chị Tư mất ở Long Thành (Đồng Nai), nghèo khó... Cha mẹ đưa về Trà Vinh lo ma chay chôn cất. Đám ma xong, chồng chị để ba con ở lại với chúng tôi. Anh Ba nghe lời rủ rê dắt vợ và hai con vượt biên bất thành. Mãn tù, đùm bọc nhau về mái nhà xưa. Nhà lại đông người.
Vài năm sau chỉ còn cha mẹ và vợ chồng tôi. Trước đó mọi người lại ra đi cho hành trình mới. Đang làm ăn sung túc thì biến cố lại xảy ra. Anh chị Sáu ở Sài Gòn lâm tình cảnh ngặt nghèo. Bể hụi hè, nợ vài trăm triệu đồng. Nguy cơ vào vòng lao lý, bọn xã hội đen thì rình rập. Suy đi tính lại cha quyết định bán nhà.
Căn nhà bán gần 200 lượng vàng. Dành một khoản mua đất cất nhà cho cha mẹ ở ngoại ô thị xã, thanh toán nợ nần cho anh Sáu, còn lại mỗi người một ít. Nhớ ngày giao nhà, tôi cố kiềm chế mà giọt nóng cứ thầm tuôn. Một mảnh ngói rơi như thay lời tiễn biệt.
Cha bảo: “Căn nhà sống cùng cha mẹ gần nửa thế kỷ qua. Bán thì đau lòng thật, còn giữ mà nhìn các con khổ sở cha đâu vui sướng gì. Cha mãn nguyện vì giúp các con vượt qua khó khăn, mừng vì các con biết đoàn kết, sẵn sàng chia sẻ cho nhau, không tị hiềm kẻ ít người nhiều. Mong từ đây các con cố gắng làm lụng, mỗi đứa gắng sao có được căn nhà. An cư mới lạc nghiệp các con à”.
Mười năm trôi qua, chúng tôi giờ đều có mái ấm riêng. Tết nhất, giỗ cha... lại tề tựu gặp nhau. Cùng nhớ cha và mái nhà xưa. Chúng tôi tự hứa gìn giữ mái ấm, tình thân... bởi đâu đó hình bóng mái nhà xưa vẫn thấp thoáng ẩn hiện trong ký ức mỗi người.
anh co khoe ko? cong viec va tinh yeu the nao roi? hehe...